Thuốc chống trầm cảm

BMJ: Thuốc chống trầm cảm gây nghiện và tăng nguy cơ tái phát

Thuốc chống trầm cảm gây nghiện và tăng nguy cơ tái phát

Giáo sư Peter C Gøtzsche

Trung tâm Cochrane Bắc Âu, Rigshospitalet, Copenhagen, Đan Mạch

Trong bài nghiên cứu tổng quan, Amick và các đồng nghiệp viết rằng các lý do chọn tâm lý trị liệu thay vì thuốc cho trầm cảm bao gồm những lo ngại về các tác dụng phụ và “tính gây nghiện nhận thấy được” của các loại thuốc. Tính gây nghiện này không phải là giả thuyết, nó là rất thực tế và ảnh hưởng đến một nửa trong số những người được điều trị bằng thuốc chống trầm cảm.(2-4)

Các tác giả không thảo luận điều có lẽ là phát hiện quan trọng nhất của họ-tâm lý trị liệu dẫn tới tái phát ít hơn trị liệu bằng thuốc, điều được kỳ vọng bởi vì tái phát liên quan đến tính gây nghiện của thuốc. Người ta bị lừa vì các triệu chứng cai nghiện và triệu chứng bệnh có thể giống nhau, nhưng có những sự khác biệt rõ ràng. Các triệu chứng gây ra bởi cai nghiện, giống như trầm cảm thường đến nhanh và biến mất trong vòng vài giờ khi bệnh nhân dùng đủ liều trở lại, trong khi bệnh nhân bị trầm cảm thật sự mất hàng tuần để trở nên tốt hơn. (3)

Một thử nghiệm lớn với các bệnh nhân đã thuyên giảm trầm cảm minh họa điều này. (5) Sau khí các bệnh nhân đã trở nên khỏe, họ tiếp tục duy trì trị liệu bằng thuốc trong 4-24 tháng. Sau đó điều trị được đột ngột thay đổi sang giả dược mù đôi trong năm đến tám ngày vào lúc bệnh nhân và bác sĩ không được biết. Bốn mươi trong số 122 bệnh nhân (33%) đang dùng sertraline hoặc paroxetine tăng ít nhất 8 điểm theo thang điểm trầm cảm Hamilton, tăng đáng kể về mặt lâm sàng. Nghiên cứu này minh họa tại sao hầu hết bác sĩ sai lầm khi họ nghĩ bệnh đã quay trở lại sau khi giảm liều thuốc hoặc ngưng hẳn. Trong một nhóm 122 bệnh nhân đã thuyên giảm trầm cảm trong 4-24 tháng, có lẽ không hoặc chỉ một người sẽ bị tái phát trầm cảm thật sự trong khoảng năm đến tám ngày ngẫu nhiên.

Các thuốc chống trầm cảm làm cho người ta mắc kẹt trong điều thường trở thành điều trị suốt đời. Trong số 260,322 người ở Phần Lan dùng một thuốc chống trầm cảm năm 2008, 45% vẫn dùng thuốc năm năm sau đó. (3)

1 Amick HR, Gartlehner G, Gaynes BN, et al. Comparative benefits and harms of second generation antidepressants and cognitive behavioral therapies in initial treatment of major depressive disorder: systematic review and meta-analysis. BMJ 2015;351:h6019. 2 Nielsen M, Hansen EH, Gøtzsche PC. What is the difference between dependence and withdrawal reactions? A comparison of benzodiazepines and selective serotonin re-uptake inhibitors. Addiction 2012;107:900–8. 3 Gøtzsche PC. Deadly psychiatry and organised denial. Copenhagen: People’s Press; 2015. 4 Kessing L, Hansen HV, Demyttenaere K, et al. Depressive and bipolar disorders: patients’ attitudes and beliefs towards depression and antidepressants. Psychological Medicine 2005;35:1205-13. 5 Rosenbaum JF, Fava M, Hoog SL, et al. Selective serotonin reuptake inhibitor discontinuation syndrome: a randomised clincial trial. Biol Psychiatry 1998;44:77-87.

Published by the BMJ Publishing Group Limited.

Từ trầm cảm tới chánh niệm dịch từ bài “Antidepressants are addictive and increase the risk of relapse”

http://www.deadlymedicines.dk/wp-content/uploads/2016/02/G%C3%B8tzsche-antidepressants-are-addictive-and-increase-risk-of-relapse-bmj.i574.full_.pdf

Advertisements

3 thoughts on “BMJ: Thuốc chống trầm cảm gây nghiện và tăng nguy cơ tái phát

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s